Link: https://x.com/hongrang1139/status/1958357513960874440
Riku nói với Sion rằng chúng ta có thể buông bỏ quá khứ được không, và rồi Sion đã tức điên lên.
Nghe câu chia tay được gói ghém trong kiểu lời lẽ giả tạo nên thơ lại chỉ càng khiến lòng anh như phát nổ bung bét, anh nghẹn họng không nói nổi câu nào. Ngay giữa quán Starbucks anh bỗng ngồi bật dậy đập trán xuống bàn, bất ngờ đến nỗi cả quán ai cũng quay lại nhìn.
Cú đập mạnh đến mức vầng trán trở nên đỏ ửng, may là cốc không bị đổ, chỉ có nước bắn ra bàn, đá thì văng tung tóe. Riku hoảng hốt vội vàng nhấc cốc lên, rồi lao tới ôm chặt lấy anh, cuống quýt hỏi: “Anh sao thế, có làm sao không!”
Sion đập đầu đến cả chục lần, đến nỗi giữa trán hằn lên vết đỏ rực, nhìn như phát điên. Nhưng khi Riku vừa ngăn lại thì đột ngột ngoan ngoãn, ngồi phịch xuống ghế, hồn như lìa khỏi xác.
Quản lý quán chạy đến hơi trễ. Trong lúc Riku đã mau chóng lau chỗ nước trên bàn và cúi đầu xin lỗi mấy lần. Còn Sion vẫn ngồi đó, trán đỏ bừng, đôi con người trở nên trống rỗng. Riku dọn đồ uống rồi bảo đi thôi, nhưng Sion không thèm nhúc nhích.
Riku phải kéo tay áo giục anh ra ngoài, thế mà Sion mặc kệ, không quan tâm đến ánh mắt thiên hạ, chỉ ngồi tựa đầu vào cột. Đột nhiên anh quay sang nhìn Riku, hai mắt chạm nhau rồi nói:
“Làm sao chúng ta có thể buông bỏ quá khứ được? Ngay cả chuyện này cũng sẽ trở thành quá khứ. Sao em có thể thốt ra lời vô trách nhiệm như thế?”
“Em cứ nghĩ vậy thì còn lí do gì để tiếp tục nữa? Nếu buông bỏ quá khứ thì biết bám vào cái gì để sống được nữa? Ừ, em cứ sống như vậy đi, muốn buông thì cùng buông, coi như chúng ta chưa từng là gì. Em cứ coi như anh chết rồi đi. Đừng có nhớ đến cái thằng này nữa.”
Nói rồi Sion bỏ mặc Riku ở đó rồi đi thẳng về.
Rõ ràng Riku là người nói lời chia tay trước, vậy mà trong khoảnh khắc cậu lại ngỡ mình mới là người bị đá. Cậu vội vã chạy đi tìm Sion nhưng chẳng còn thấy bóng dáng anh đâu nữa rồi. Mở máy lên định gọi điện thì phát hiện đã bị anh chặn số từ lúc nào.
Riku, người vừa chủ động chia tay, lại chính là người giờ đây lang thang như kẻ thất tình. Sụ trống rỗng trong lòng bao trùm lấy con đường cậu đi về. Mới một tiếng trước còn nắm chặt tay nhau, cảm giác hai tay đan vào nhau vẫn còn hằn in, vậy mà giờ đây… Chúng ta kết thúc thật rồi sao?
Lúc nắm tay Sion cùng rảo bước như thường lệ, bất chợt cậu đã nghĩ: thứ mình đang nắm lấy rốt cuộc là quá khứ hay tương lai? Ý nghĩ ấy kéo đến cùng cảm giác chán nản trào dâng trong lòng, để rồi phút chốc cậu đã buột miệng nói lời chia tay. Khi ấy, bởi vì dù đang nắm tay nhưng trong lòng chẳng còn cảm giác gì, nên cậu mới nói ra. Nhưng giờ từng khớp ngón tay lại bắt đầu đau nhói…
Tất nhiên Sion đã nhận ra sự bất an này của Riku từ lâu. Chán ư, chuyện đó ai chẳng trải qua. Anh thậm chí đã chuẩn bị trong đầu biết bao kịch bản, nếu Riku nói chuyện chia tay anh sẽ giải quyết thế nào. Nhưng điều anh không thể ngờ được là Riku lại thốt ra một câu vô trách nhiệm đến vậy. “Buông bỏ quá khứ đi? Xem như chưa từng là gì của nhau? Làm sao mà chỉ một câu nói lại có thể biến tất cả những điều đã từng như chưa hề tồn tại được chứ?”
Lời nói vô trách nhiệm như thế nghĩ ở đâu ra vậy chứ?
Làm sao mà buông bỏ quá khứ được?
Anh đã tức giận đến nỗi chẳng thể dùng được câu nào trong vô vàn câu trả lời đã chuẩn bị sẵn, điều duy nhất anh có thể làm ngay lúc đó là đập đầu xuống bàn rồi chạy trốn. Mình thật là một thằng khốn nạn…
Riku chẳng làm gì, chỉ ở trong nhà. Đến buổi chiều, sau khi cảm thấy không thể như thế này được nữa, cậu bèn gọi điện lại. Nhưng cậu bị chặn số mất rồi. Điều đó khiến cậu càng thấy không thể hờ hững được nữa, thế là lặn lội tìm đến nhà anh. Từ ngoài roc ràng thấy đèn bên trong cửa sổ còn sáng, còn nghe tiếng động bên trong, nhưng cửa không mở. Riku nói vọng vào khe cửa: “Anh ra đi, em sẽ đợi ở đây!” Nhưng kết cục lại bị bảo vệ đuổi đi.
Riku bực mình.
Cả đêm cậu trằn trọc không ngủ, đến rạng sáng hôm sau lại mò tới. Cậu ấn chuông, nghe thấy có tiếng động bên trong, nhưng cửa vẫn không mở. Riku nuốt ực một ngụm nước bọt, hạ quyết tâm, bấm thử mật mã cửa… và cửa mở.