.. Dạo này thấy Riku có vẻ hơi thờ ơ hơn trước..
Trả lời tin nhắn KakaoTalk cũng hời hợt, rủ đi hẹn hò thì lại bảo “ở nhà đi, không thì để lần sau nhé, em mệt ㅠㅠ”, gọi điện thì chỉ cần lỡ một cuộc là ít nhất ba tiếng sau mới gọi lại..
Trước khi hỏi “em chán anh rồi à?” thì lại tự kiểm điểm bản thân trước, mà vẫn không biết phải làm sao..
Nhưng hỏi thì cũng ngại.. Sợ kiểu “biết rồi khổ lắm nói mãi”, mà anh thì sẵn sàng thay đổi, nhưng lại lo Riku chưa sẵn sàng đợi mình thay đổi...
Thế là cứ ôm cô đơn một mình.
Buổi sáng trước đây hay nói mấy câu kiểu “a~~ chán đi làm quá, muốn nghỉ việc ghê” thì giờ chỉ nhắn “hôm nay cố lên nha!! ㅋㅋ” thôi.
(Rồi Riku sẽ trả lời lại kiểu: “Sion hiong cũng cố lên~~!!~~!!”)
Ngày xưa bữa trưa ăn gì cũng kể chi tiết, hỏi đi hỏi lại nhau, thì giờ chỉ bảo: “ăn trưa ngon miệng nha~”.
Rồi anh cũng chỉ đáp: “ừ!! hôm nay anh ăn cơm canh” hay “trời nóng quá ㅠ” thì lập tức chẳng còn gì để nói nữa...
Và Riku sẽ chỉ nhắn lại kiểu: “nhưng vẫn phải ăn đó <”...
Từ lúc tan làm buổi tối, cái kiểu nhắn tin như bão hay gọi điện liên tục ngày xưa biến mất sạch. Giờ Riku chỉ nhắn mấy câu như: “hiong em đang về rồi ㅠ” “Riku cũng mau về nghỉ đi, nhớ ăn tối đầy đủ nhé~” Chỉ thế thôi… Thật sự giờ hai đứa chỉ nói chuyện vừa bằng số bữa ăn sáng – trưa – tối mỗi ngày vậy.
Cuối tuần Riku lại bảo mệt, nên mình ở nhà một mình. Bỗng dưng… bỗng dưng thấy cô đơn khủng khiếp…
Anh cũng biết mà, chết tiệt, đã là người lớn thì ai đi làm cũng có lúc mệt, làm sao ngày nào cũng phải tương tác với người khác được chứ~ anh cũng thấy mệt mỏi vì những việc đó… Nhưng với Riku thì không phải như vậy. Chỉ cần mở điện thoại, bật chế độ gọi, không cần nói gì cũng được — tụi mình hồi mới yêu làm tốt chuyện đó lắm mà. Thế nhưng mấy suy nghĩ vẩn vơ ấy cứ kéo đến, làm mình càng lúc càng thấy cô đơn thật sự. Rồi cuối cùng chính anh lại là người bấm gọi…
Nghĩ Riku sẽ không nghe máy nữa, ai ngờ lại bắt máy! Có lẽ đã đánh thức em ấy, giọng ngái ngủ cất lên “alo…” rồi khẽ duỗi người… Nhưng… dù thấy cảnh đó dễ thương, anh lại chẳng thốt nổi một lời nào. Riku cũng không vội nói gì, kiên nhẫn chờ mình. Còn mình thì tự dưng thấy nôn nóng, có cảm giác bắt buộc phải nói một điều gì đó…
Vì nóng lòng quá nên tuột ra một câu: “hiong dạo này cô đơn quá, Riku à” < kiểu vậy.
Có vẻ Riku không ngủ lại nữa, nhưng im lặng chỉ thở phì phì như con hổ, và hiong nghe tiếng đó rồi trong lòng đã cảm thấy toang rồi — chỉ mong Riku nói gì đó an ủi.
Nhưng Riku không nói. Chỉ tiếp tục thở phì phì một cách chậm rãi rồi đột nhiên hơi thở trở nên gấp gáp.
Riko chỉ hỏi được mỗi câu: “Tại sao..?” Giọng thì khàn hẳn đi, khiến anh nghĩ: “À… chắc lại buồn rồi…”